Home » Ad Board » Văn đàn võ phái

Hợp tác quốc tế [4]Hợp tác châu lục [0]Hợp tác khu vực [0]Hợp tác quốc gia [0]
Hợp tác liên ngành [0]

Ads in section: 4
Shown ads: 1-4
Pages:

Ngày nay, đạo nghĩa Thầy - Trò đang nhạt nhòa theo lối sống được cho là văn minh hiện đại. Giới trẻ chúng ta cần có một cách nhìn nhận như thế nào về cái gọi là "Tôn sư trọng đạo". Câu chuyện tôi sắp kể ra đây chỉ là một khía cạnh nhỏ, một không gian lớp võ để mọi người cùng xem xét và suy ngẫm.

Tôi có người môn sinh nhỏ tuổi, em là một cậu bé có hoàn cảnh khá đặc biệt. Ba em là một Việt kiều Úc đã mất trong tai nạn khi đang quét tuyết trên một toàn nhà cao ốc, mẹ em đã bỏ nhà ra đi từ dạo ấy, để lại một mẹ già tuổi đà 70 và hai đứa con khờ vừa tròn 8 - 9 tuổi.

Vì quá đau buồn gia cảnh, nên ba bà cháu đùm túm nhau về quê sinh sống trong cảnh thuê mướn ọp ẹp với giá thành không rẻ.

Do ở gần võ đường của tôi, nên bà cụ đã đến đăng ký cho cháu tham gia tập luyện võ thuật và múa lân sư rồng. Nói thật em là một trong những môn sinh ưu tú, biểu diễn bài quyền trông rất đẹp mắt và cũng được tôi hết mực yêu quý cho nên hay đưa em đi đó đi đây tham gia biểu diễn giao lưu, thi đấu.

Thế nhưng môn sinh này vướng mắc một nỗi là rất mê game võ lâm truyền kỳ, đến nỗi bỏ học hành văn hóa, quên ăn uống, quên ngủ nghê... Thấy vậy, tôi và một số môn sinh lớn trong võ đường đã hết lòng khuyên bảo, hướng em từ bỏ nghiện game để chuyên tâm tập luyện võ thuật đến nơi đến chốn. Thế nhưng "ngựa quen đường cũ", chỉ được vài hôm thì ôi thôi "việc đâu lại vào đấy".

Có thể nói cậu bé này là một game thủ siêu đẳng, với những chiến công hiển hách, chinh Tây dẹp Bắc, đánh thắng cả mấy vạn tinh binh, một tay chơi cừ khôi khiến cho các tân game thủ phải nể phục tôn hàng huynh trưởng... Điều đó, thật làm cho lòng "thầy" thêm não. Do không sửa đổi nên tôi đã quyết định hình thức kỷ luật cao nhất là cho em thôi tập luyện tại võ đường vì đã quá nhiều lần khuyên răn dạy bảo và cũng để răn đe, hầu tránh rủ rê làm tiêm nhiễm, ảnh hưởng không tốt đến các môn sinh lành mạnh khác đang tập luyện hăng say, tích cực.

Ngặt một nỗi, mỗi lần như thế thì bà ngoại của em lại năn nỉ, xin tôi nể tình bà cho em tập luyện lại, vì theo bà: tập võ là một môi trường tốt giúp em rèn luyện sức khỏe và nhân cách. Vì nể mặt người lớn tuổi, vả lại tôi cũng muốn cho em cơ hội sửa đổi, nên đã nhiều lần phá lệ cho em tham gia tập luyện trở lại với đồng môn.

Dường như tất cả những thiện chí ấy của tôi và các môn sinh huynh đệ, tỉ muội đồng môn trong võ đường trở nên vô tác dụng, chẳng thể lay chuyển được tình thế gì mới mẻ, tiến bộ cả, chắc có lẻ đối với môn sinh này việc làm của chúng tôi là "một thứ trò chơi trẻ con thuở đầu còn để chỏm đào" không hơn không kém, dù rằng mỗi lần như thế em lại đứng "nghiêm trang" trước tôi và tập thể lớp đọc Bản tự kiểm về việc làm của bản thân với những lời "hứa huyền hứa ảo" thật khó phai.

Gần đây nhất, là việc đồng môn phát hiện em đang ngồi ở trong tiệm nét chơi game, nghe thế tôi liền bảo đồng môn của em đến để nói em về gặp "Thầy" không cho tiếp tục ở tiệm game luyện "chưởng võ lâm" nữa. Nhưng mãi đến năm lần, bảy lượt mới "trục hồn" môn sinh này đang vất vưỡng trong thế giới huyền ảo "đâm chém võ lâm cao thủ" rời khỏi chốn "giang hồ" trên internet.

Và cũng khi ấy, tôi gặp được những vị "hảo hán võ lâm giang hồ", "những tay chơi miệt vườn thứ thiệt" của thời đại @ "bó tay.com", tôi đã thỉnh giáo một tên "minh chủ võ lâm" vài câu "xuân điển"

- Các em vừa ở trong tiệm nét ra phải không?

- Dạ. Em vừa chơi trong đó, thưa Thầy. Một em học sinh cấp 2 trả lời với vẻ khá lịch sự và lễ phép.

- Em đâu còn học võ của Thầy nữa đâu mà Thầy hỏi chứ? Một cậu học sinh khác trả lời với vẻ kênh kênh "đá cá lăn dưa".

Tôi nghe câu trả lời không mấy được "thủng nhĩ", nên liền quay lại xem thử vị anh hùng hào kiệt nào mà đã luyện thành công được tuyệt kỹ mật tông Thiếu lâm cổ tự pháp "Sư tử hống" tài ba đến như vậy.

À, thì ra đó là một cậu học trò cũ đã tự ý thôi học võ thuật của tôi cách đây vài tháng trước. Cho nên tôi rất lấy làm khó chịu, liền nghiêm giọng bảo to:

- Tôi hỏi em này chứ không có hỏi cái thứ vô lễ nghĩa, không phép tắc của em. Vừa nói, tôi vừa trỏ tay về phía cậu học trò ban đầu với vẻ không được mấy hài lòng.

Câu chuyện có vẻ như sẽ kết thúc tại đấy, thế nhưng không phải vậy. Hai hôm sau, tôi lên lớp huấn luyện, thì một môn sinh chạy đến trước mặt tôi khoanh tay và nói:

- Dạ, thưa Thầy. Có phải hôm kia Thầy gặp bạn A phải không ạ?

- Có việc việc gì thế B? Tôi gặng hỏi trong sự tò mò.

- Dạ thưa, nó bảo rằng Thầy đã văng tục và chửi thề, nói nó là thằng mất dạy. Có không vậy Thầy? Em vừa nói vừa nhìn vào mắt tôi như đang dò xét phản ứng.

Tôi mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai em, với giọng ôn tồn đáp lời:

- Không lẽ em tin Thầy lại là hạng người như vậy sao?

- Dạ không, thưa Thầy! Con đã cải lại với bạn ấy là Thầy không bao giờ như thế cả? Bạn đừng có nói xạo nha!

Qua câu chuyện trên ta thấy: đồng thời cũng do chính một người Thầy giáo huấn, thế nhưng có trò thì nhất mực "tôn sư trọng đạo", bảo vệ uy tín cho Thầy mình trước những lời cáo buộc thị phi. Có trò thì xem lời Thầy dạy bảo như "nước đổ lá môn, sấm đánh đầu vịt". Có trò thì lại vong ơn bội nghĩa, chẳng những thế mà còn đặc điều thêm bớt cho người đã từng nâng tay sửa chân, uốn nắn từng đường quyền, ngọn roi, thế kiếm, hao hơi tổn tiếng để khuyên răn, dạy bảo cho mình thành người hữu ích trong xã hội...

Thật đáng để cho người đời dèm pha: "Dưỡng bất giáo, phụ chi quá - Giáo bất nghiêm, sư chi đọa" (Nuôi con mà không dạy dỗ, là lỗi của người Cha - Thầy dạy mà chẳng nghiêm chỉnh, ấy là lỗi nơi Thầy).

Đây chắc hẳn là lỗi của tôi, chưa thể hướng môn sinh của mình đi đúng theo con đường "Võ đạo" hay nói cách khác là tinh thần thượng võ.

Đúng là:

"Con đường chánh đạo thật khó đi
Chông chênh hiểm trở bao nan nguy
Người đời mê mẩn vòng danh lợi
Bỏ trôi lễ nghĩa chẳng còn chi".

Thật đáng cười ra nước mắt, đau cắt thấu tâm can. Viết ra đây để mọi người cùng quá mục tham luận sự đời.


Bến Tre, ngày 24 tháng 04 năm 2014

VÕ ĐẠO BÌNH ĐỊNH VIỆT NAM
(đã ký)
Trưởng phái viên Võ Bình Việt

Hợp tác quốc tế | Views: 30 | Date: 04/03/2017 | Comments (0)

Một cậu bé 10 tuổi quyết định học môn võ Judo mặc dù cậu bị mất cánh tay trái sau một tai nạn xe hơi. Cậu bắt đầu bài học đầu tiên từ một sư phụ dạy Judo già người Nhật. Cậu học rất tốt, nhưng có một điều cậu không hiểu tại sau trong suốt ba tháng mà sư phụ chỉ dạy cho cậu chỉ duy nhất một động tác.

“Sensei” (“Thầy ơi!” trong tiếng Nhật), cậu bé hỏi “Con không nên học thêm vài động tác nào nữa sao?”

“Đây là động tác duy nhất con biết, và đây cũng là động tác duy nhất con cần biết.” Sư phụ trả lời.

Dù không hiểu rõ lắm, nhưng cậu tin vào thầy của mình, thế nên cậu vẫn tiếp tục luyện tập. Nhiều tháng trôi qua, sư phụ đưa cậu tham gia một cuộc thi đấu võ thuật. Cậu khá bất ngờ vì cậu qua hai vòng đầu rất dễ dàng. Vòng thứ ba có vẻ khá khó, nhưng chỉ một lúc sau, đối thủ của cậu trở nên mất kiên nhẫn và căng thẳng; và khi này cậu chỉ cần một đòn thôi cũng đã thắng trận đấu. Giờ đây, cậu đã vào vòng chung kết trong ngạc nhiên.

Lần này, đối thủ lớn hơn, mạnh hơn, và dày dạn kinh nghiệm hơn. Sau khi trận đấu bắt đầu một lúc, phía đối thủ có vẻ sẽ là người chiến thắng. Lo sợ cậu bé sẽ bị thương, trọng tài liền thông báo hết giờ. Khi người sư phụ bước vào thì trọng tài gợi ý dừng trận đấu lại. “Không! Hãy để nó tiếp tục đấu.” Khi trận đấu bắt đầu lại, đối thủ của cậu phạm phải một sai lầm nghiêm trọng: mất cảnh giác. Ngay lập tức, cậu sử dụng động tác quen thuộc để đánh bại đối thủ. Và cuối cùng thì cậu đã thắng.

Bây giờ cậu là nhà vô địch. Trên đường về nhà, hai thầy trò cùng diễn và nhắc lại các động tác trong từng trận đấu. Rồi cậu bé lấy hết can đảm để hỏi một thắc mắc trong lòng cậu:

“Sensei, làm sao con chiến thắng chỉ với một động tác thôi ạ?”

“Con thắng vì hai lý do” sư phụ trả lời “Thứ nhất, con đã điêu luyện động tác khó nhất trong Judo. Thứ hai, cách duy nhất để phòng thủ cho đòn đó là đối thủ phải nắm tay trái của con - mà con lại không có cánh tay trái.”

Giờ đây, điểm yếu lớn nhất của cậu bé trở thành điểm mạnh nhất.

Đôi khi, một điểm yếu của ai đó lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu điểm là một điều tốt nhưng nếu có thể biến khuyết điểm thành lợi thế lại càng là một điều kỳ diệu hơn. Hãy tin vào chính mình, bạn có thể làm được tất cả!

Hợp tác quốc tế | Views: 37 | Date: 04/03/2017 | Comments (0)



Hôm nay, dường như có điều gì đó đã làm cho Tiến buồn và căng thẳng lắm thì phải? Mặt hắn cứ đăm chiêu và lâu lâu lại có một cái chắc lưỡi, kèm theo sau đó là tiếng thở dài ngao ngán. Ở giữa hai chân mày của hắn cứ châu lại như hai bệt lọ nồi trét lên trán, nhìn xa xa ta cứ ngỡ là hai thanh dấu của sắc và huyền hiện lên vẻ khó chịu khiến cho người đối diện phải cảm thấy không vui theo hắn.


Hắn nghĩ ngợi về ai chăng? Tôi tự đặt câu hỏi cho chính mình. À! Nhớ rồi! Tôi từng nghe hắn nói về một cô gái nào đó. Dường như tên Thắm thì phải? Có phải tên Thắm không? Tôi cũng không nhớ rõ cho lắm, vì hôm đó hắn kể cho tôi nghe khi cả hai chúng tôi đã ngà ngà say rượu:

- Mày có biết Thắm không? Hắn hỏi tôi.

- Thắm nào cơ chứ?

- Thì cái con Thắm con của bác Năm Nhơn đó mày.

- Ạ! Tao nhớ rồi. Cái con nhỏ mà hồi còn đi học mà mày hay nắm mái tóc đuôi gà dài thòn lòn của nó mà giật xất ngược lại về sau lưng chứ gì? Phải hong?

- Ờ! Nó đó.

- Mà mày hỏi tao về nó có gì không? Bộ nó có liên quan đến cuộc đời bi tráng của mày à! Đại ca xóm Hàm Rồng?

- Dĩ nhiên là có rồi, chứ sao không? Tao và nó mới chia tay mày ạ! Chuyện dài và buồn thê thảm lắm. Mà thôi, nói mày cũng như không. Mày có biết yêu là gì đâu cơ chứ. Trông mày cứ như một bậc tu sĩ thì phải. Mau lo kiếm vợ đi để cho má mày bả nhờ dùm cái. Ở đó mà cứ lông bông suốt ngày sang tháng nọ rồi lại sang năm kia kía kìa. Bộ mày tính ở vậy luôn à! Ở Giá tiên sinh.

- Hắn chọc tôi bằng cái giọng mai mỉa thật là đáng ghét.

- Thằng này vô duyên thiệt! Đang nói chuyện của mày cái tự nhiên chuyển sang chuyện cơm nước vợ con của tao à. Bộ mày không kiếm chuyện với tao sợ nhậu không vô hả cái thằng quỷ ma kia? Hỏi tao cái con Thẩm gì đó, sao không nói tiếp đi mà dai qua lẽo lự hả?.

- Mày nói sai rồi cu, tên của nó là Cẩm, chứ Thẩm gì?

- Ôi cái thằng bợm rượu kia? Mới nói tao tên Thẩm mà giờ Cẩm là sao chứ?

- Thôi tên gì kệ bà nó đi. Tao chán lắm rồi. Tình yêu đối với tao có cũng như không mày ạ. Bởi vậy tao buồn lắm. Nàng không thật lòng, nàng luôn bắt tao phải là người đeo đuổi dù biết rằng tình tao đối với nàng là chân thật.

Lúc này, do men rượu đã xâm nhập đến tận não đình nên tôi chỉ nghe bập bỏm, tiếng hụp tiếng hửi, tiếng đặng tiếng thăng nên cũng ừ ừ hử hử cho qua chuyện và cũng để cho hắn biết rằng mình cũng còn quan tâm đến câu chuyện ngôn tình của hắn đang kể. Tuy là vậy, nhưng tôi cũng hiểu được đôi phần về cảm xúc trong hắn đau thương đến dường nào. Tôi nhẹ nhàng, ôn tồn an ủi hắn:

- Tao biết rồi! thôi mày cũng bớt đau buồn nha. Trên đời này thiếu cha gì con gái, nó có bị ghi tên vào sách đỏ đâu mà mày lo nó tuyệt chủng cơ chứ. Để đó cho tao. Ngày mai, nhất định là ngày mai, tao sẽ giới thiệu cho mày một lúc năm ba cô chân dài tới nách để cho mày tha hồ chọn lựa, mặc tình thỏa thích nhé. Mày OK chứ!

- Thôi đi ông cố nội! Tha cho con giùm một cái. Tao đâu phải cái thứ hám gái, dê xòm như mày đâu ma ranh. Đối với tao tình yêu là chung thủy, yêu ai rồi nhất định vẫn phải yêu, nhưng chỉ một điều duy nhất có thể dập tắt được ngọn lửa tình trong tao đó chính là sự lừa dối của cô ấy.

- Ok! Ok! Hiểu rồi! Hiểu rồi! Thôi dô một cái, rồi anh em mình nghỉ nè. Tao quể chè đậu lắm rồi. Chắc tao gục tại chỗ quá. Mồi thì hết mà bia, rượu thì cứ còn lĩnh kỉnh ra đó ai mà chịu cho nỗi. Thôi dô! Cạn 100% nhé.

- 100% nào bằng hữu. Người anh em luôn kề vai sát cánh bên tao.

Vừa nhấp môi tôi vừa ngước lên nhìn hắn. Ôi cái mặt trông thật ngộ nghĩnh và mới buồn cười làm sao. Nó nhăn quẹo một bên, cái miệng thì méo xệch méo xẹo, cái răng khểnh nó chìa ra ngoài như cái nanh của mấy con ma cà rồng trong các phim kinh dị của bọn USA vậy. Tởm thế không biết!.

Rồi chúng tôi không chén tạc chén thù nữa mà cùng nhau trút cạn cả nỗi lòng giữa đêm khuya thanh vắng. Lúc này, chỉ có ánh trăng vàng nằm sãi lai trên bộ ván gõ làm bằng mây bạc là lắng nghe chúng tôi trò chuyện đến khi nào không biết nữa, mà chỉ biết rằng khi chúng tôi tỉnh dậy thì đã thấy chú mặt trời đứng thay ca trực cho cô trăng của tối đêm qua về nghỉ ngơi.

Ôi! Bằng hữu là vậy đấy các bạn! Họ sẵn sàng cùng nhau bầu bạn thâu đêm suốt sáng và san sẻ những vui buồn trong cuộc sống đầy dối trá và lọc lừa này…
Bến Tre, 12/02/2017 - Võ Bình Việt
(còn tiếp)
Hợp tác quốc tế | Views: 82 | Date: 14/02/2017 | Comments (0)



Những ngọn cỏ gió lùa đã đứng lại như cũ sau một ngày nắng ấm, hương thơm của lúa mới trổ đồng đồng đã đưa hồn tôi về với một thế giới nhân duyên. Trong thế giới đó tôi đã thấy được một số phận bi tráng nhưng cũng lắm vị ngọt hương tình.


Đó là Bài người bạn thân chí cốt của tôi, ngay từ nhỏ hai đứa chúng tôi đã chơi với nhau rất thân thiết như thể anh em ruột thịt. Mỗi khi, nó có quà bánh gì thì cũng chia cho tôi một nửa, còn tôi thì có đồ chơi mới nào cũng đều rủ nó cùng chơi cho vui.

Chúng tôi lớn lên trên quê hương của những cánh đồng xanh bát ngát, với những hàng dừa tỏa mát ven đê sông Hàm Rồng. Cuộc sống bình dị là như thế. Rồi thời gian cứ vùn vụt trôi qua như là thách đố tất cả mà quên mất chúng tôi trong cuộc đời này. Đã gần mười năm chứ có ít ỏi gì nữa đâu. Chúng tôi mấy chốc đã trở thành những chàng trai với tâm hồn đã biết rúng động.

Có lần tôi đã hỏi nó về chuyện tình duyên và nó đã kể với tôi rằng:

Nó có quen một người con gái tên Hoài, quê nàng cách quê chúng tôi không mấy là bao xa, chỉ đi đổi mấy dặm đường là đến. Nó yêu cô gái ấy đến cuồng say, quên mất ngày và tháng. Nó bảo:

- Đời tao chưa biết thế nào là hương vị của tình yêu. Tao giống như một chú Linh Miêu tự cao tự đại, muốn đi đâu thì tùy thích, nào sợ ai xiềng ai xích, thế mà nay tao như một con mèo nhà vậy mày.

- Mày nói cứ như mày là một lãng tử hay một kiếm khách giang hồ không bằng vậy. Tôi vừa nói vừa cười như cố ý trêu đùa câu nói hách dịch của nó.

Tôi nhìn nó và nói với giọng mỉa mai pha thêm cợt đùa:

- Xem ra cái già dặn của mày thì cũng không là mấy, nhưng cái già mồm của mày khiến tao phải rùng mình mà bái phục đấy Bài à!

- Rồi mày cứ yêu đi rồi sẽ biết thế nào là mật đắng cũng như hoa thơm, cỏ ngọt liền à nhóc. Nó trả dũa tôi liền ngay tức khắc.

Sao đó hai đứa không nói gì nữa cả mà đưa tầm mất về xa tít tấp qua những cánh đồng quê hương lúa mới, ngắm những cánh cò thông thả bay lả bay la…

(còn tiếp)

* Võ Bình Việt
Hợp tác quốc tế | Views: 77 | Date: 14/02/2017 | Comments (0)